Công Ước Là Gì

  -  
MỤC LỤC VĂN BẢN
*
In mục lục

(NewYork, ngày 10 mon 06 năm 1958)

CÔNG ƯỚC

VỀCÔNG NHẬN VÀ THI HÀNH CÁC QUYẾT ĐỊNH TRỌNG TÀI NƯỚC NGOÀI

Điều 1.

Bạn đang xem: Công ước là gì

Công mong này áp dụng đối vớiviệc thừa nhận và thi hành các quyết định trọng tài được ban hành tại lãnh thổcủa một tổ quốc khác với non sông nơi bao gồm yêu ước công nhận với thi hành quyếtđịnh trọng tài đó, khởi hành từ các tranh chấp giữa những thể nhân xuất xắc pháp nhân.Công mong còn được vận dụng cho những quyết định trọng tài không được coi làquyết định trong nước tại quốc gia nơi vấn đề công nhận và thi hành chúng đượcyêu cầu.

Thuật ngữ “các ra quyết định trọngtài” bao gồm không chỉ những quyết định ra bởi các Trọng tài viên được chỉ địnhcho từng vụ mà còn bao gồm những quyết định ra bởi những tổ chức trọng tài thườngtrực được các bên chuyển vụ việc ra giải quyết.

Khi cam kết kết, phê chuẩn, hoặc gia nhậpCông cầu này, hoặc thông tin phạm vi vận dụng Công mong theo điều X, bất kỳ Quốcgia nào cũng có thể trên cơ sở tất cả đi tất cả lại tuyên tía rằng giang sơn đó sẽ áp dụngCông ước đối với việc công nhận và thi hành những quyết định được đưa ra tại lãnhthổ một nước nhà thành viên khác nhưng mà thôi. Giang sơn đó còn rất có thể tuyên cha chỉáp dụng Công ước cho các tranh chấp gây ra từ những quan hệ pháp lý/ mặc dù làquan hệ vừa lòng đồng giỏi không. Được xem như là quan hệ thương mại dịch vụ theo luật pháp quốcgia của tổ quốc đó.

Điều 2.

Mỗi quốc gia thành viên sẽ công nhậnmột thỏa thuận hợp tác bằng văn bạn dạng theo đó các bên cam kết đưa ra trọng tài xét xử mọitranh chấp đang hoặc rất có thể phát sinh giữa những bên xuất phát từ 1 quan hệ pháp lý xácđịnh, mặc dù cho là quan hệ hòa hợp đồng tốt không, tương quan đến một đối tượng có khả nănggiải quyết được bởi trọng tài. Thuật ngữ “thoả thuận bởi văn bản” bao gồmđiều khoản trọng tài trong một đúng theo đồng hoặc một văn bản trọng tài được cácbên ký kết kết hoặc được ghi trong thư tín trao đổi.

Toà án của một đất nước thành viên,khi cảm nhận một solo kiện về một sự việc mà đối với vấn đề đó những bên sẽ cóthoả thuận theo văn bản của điều này, sẽ, theo yêu ước của một bên, gửi cácbên cho tới trọng tài, trừ lúc Toà án thấy rằng thoả thuận nói trên không tồn tại hiệulực, không tác dụng hoặc không thể thực hiện được.

Điều 3.

Mỗi quốc gia thành viên đã công nhậncác đưa ra quyết định trọng tài có mức giá trị ràng buộc với thi hành bọn chúng theo phép tắc vềthủ tục của bờ cõi nơi đưa ra quyết định sẽ được thi hành, theo các điều kiện đượcnêu vào các lao lý dưới đây. Ko được đặt những điều khiếu nại về căn phiên bản nặnghơn hoặc những phí hay giá thành cao rộng cho câu hỏi công nhận và thi hành các quyếtđịnh trọng tài cơ mà Công mong này áp dụng tới so với việc công nhận và thi hànhcác ra quyết định trọng tài vào nước.

Điều 4.

Để đạt được việc công nhận và thihành một đưa ra quyết định trọng tài như nói làm việc điều trên, mặt yêu cầu công nhận với thihành, khi nộp đối kháng yêu cầu bắt buộc cung cấp:

a. Bạn dạng quyết định gốc gồm xác nhậnhợp lệ hoặc một bản sao ra quyết định có ghi nhận hợp lệ;

b. Thỏa thuận hợp tác gốc theo điều IIhoặc phiên bản sao thỏa thuận đó được ghi nhận hợp lệ,

Nếu đưa ra quyết định hoặc thỏa thuậnnói trên ko được lập bởi thứ tiếng xác nhận của nước nơi đưa ra quyết định sẽđược thi hành, bên yêu ước công nhận và thi hành quyết định phải xuất trình bảndịch các tài liệu kia ra trang bị tiếng nói trên. Bản dịch nên được chứng nhận bởimột thông dịch viên thỏa thuận hay vẫn tuyên thệ hoặc vì một ban ngành ngoại giaohoặc lãnh sự.

Điều 5.

Việc thừa nhận và thi hành quyếtđịnh rất có thể bị từ bỏ chối, theo yêu cầu của bên nên thi hành, chỉ lúc nào bên kia chuyểntới cơ quan gồm thẩm quyền nơi vấn đề công nhận cùng thi hành được yêu thương cầu, bằngchứng rằng:

Các bên của thỏa thuận nói làm việc điềuII, theo dụng cụ áp dụng so với các bên, không có đủ năng lực, hoặc thoả thuậnnói trên không có giá trị theo cách thức mà những bên chịu sự điều chỉnh, nếu không cóchỉ dẫn về điều này, theo lý lẽ của quốc gia nơi ra quyết định; hoặc

Nếu bên bắt buộc thi hành quyết địnhkhông được thông tin thích xứng đáng về việc chỉ định trọng tài viên tuyệt về tố tụng trọngtài hoặc bởi một vì sao gì không giống không thể trình bày vụ bài toán của mình; hoặcQuyết định giải quyết một tranh chấp ko được dự liệu trong các điều khoảncủa đối chọi yêu cầu đưa ra trọng tài xử lý hay nằm ko kể các pháp luật đó,hoặc đưa ra quyết định trọng tài gồm các quyết định về các vấn đề ko kể phạm vi yêucầu xét xử bằng trọng tài, tuy nhiên, nếu những quyết định về các vấn đề được yêucầu xét xử bởi trọng tài gồm thể tách bóc rời khỏi những quyết định về những vấn đề khôngđược yêu thương cầu, thì phần của quyết định trọng tài gồm các quyết định về vấn đềđược yêu thương cầu rất có thể được công nhận và thi hành; hoặc

Thành phần trọng tài xét xử hoặcthủ tục xét xử trọng tài không phù hợp với thoả thuận của những bên hoặc, nếu khôngcó thoả thuận đó, không phù hợp với phương pháp của nước triển khai trọng tài; hoặc

Quyết định chưa xuất hiện hiệu lực ràngbuộc đối với các bên, hoặc bị huỷ xuất xắc đình hoãn bởi vì cơ quan có thẩm quyền của nướchoặc theo lý lẽ của nước nơi đưa ra quyết định được lập.

Việc thừa nhận và thực hành quyếtđịnh trọng tài còn hoàn toàn có thể bị không đồng ý nếu như cơ quan gồm thẩm quyền của nước, nơiviệc công nhận và thi hành này được yêu ước cho rằng:

Đối tượng của vụ tranh chấp khôngthể xử lý được bằng trọng tài theo điều khoản của nước đó; hoặc

Việc công nhận và thực hiện quyếtđịnh sẽ trái với đơn lẻ tự nơi công cộng của nước đó.

Điều 6.

Nếu cơ quan có thẩm quyền nêu sinh hoạt điềuV mục 1 (e) nhận ra yêu cầu huỷ hoặc đình hoãn một quyết định, thì cơ quannơi đã thi hành quyết định có thể, nếu thấy phù hợp, hoãn đưa ra quyết định cho thihành đưa ra quyết định trọng tài hoặc còn tồn tại thể, theo ý kiến đề nghị của mặt yêu ước thi hànhquyết định, ra lệnh phía bên kia đưa ra bảo vệ thích hợp.

Điều 7.

Các phương tiện của Công cầu này khônglàm tác động tới hiệu lực của những thoả thuận đa phương hay tuy vậy phương của cácQuốc gia thành viên tương quan tới việc công nhận cùng thi hành các quyết địnhtrọng tài, cũng như không tước đoạt của ngẫu nhiên bên nào liên quan quyền bên đó có thểdùng ra quyết định trọng tài theo phong cách và số lượng giới hạn được lao lý hoặc những điềuước của nước nơi ra quyết định sẽ được thi hành mang đến phép.

Nghị định thư Giơnevơ năm 1923 vềCác pháp luật trọng tài với Công mong Giơnevơ năm 1927 về thi hành các quyết địnhtrọng tài nước ngoài sẽ dứt có hiệu lực thực thi giữa các non sông thành viên lúc vàtrong phạm vi các non sông thành viên bị ràng buộc bởi vì Công ước này.

Điều 8.

Công ước này được mở cho tới ngày 31tháng 12 năm 1958 để cam kết nhân danh cho số đông Thành viên của liên hợp quốc cùng cũng nhândanh mọi nước nhà khác đang hoặc tiếp sau đây trở thành member của ngẫu nhiên cơquan chuyên môn nào của liên hợp Quốc, hoặc vẫn hoặc dưới đây trở thành một bêncủa quy chế của Toà án Công lý Quốc tế/hoặc bất cứ Quốc gia như thế nào khác thừa nhận đượclời mời của Đại hội Đồng phối hợp Quốc.

Công ước này sẽ được phê chuẩn chỉnh vàvăn kiện phê chuẩn chỉnh sẽ được Tổng thư ký liên hợp Quốc lưu giữ giữ.

Điều 9.

Công mong này được mở ra để gianhập mang lại mọi tổ quốc nêu nghỉ ngơi điều VIII.

Xem thêm: Tiểu Sử Streamer Xinh Đẹp Cô Ngân Tv Tên Thật Là Gì, Cô Ngân Tên Thật Là Gì

Việc dấn mình vào sẽ được triển khai bằngcách trao cho Tổng thư ký phối hợp Quốc giữ gìn văn phiên bản xin gia nhập.

Điều 10.

Mọi Quốc gia rất có thể vào thời điểmký kết, phê chuẩn chỉnh hoặc gia nhập, tuyên bố rằng Công cầu này sẽ áp dụng cho tấtcả hoặc ngẫu nhiên lãnh thổ nào cơ mà trong dục tình quốc tế quốc gia đó chịu trách nhiệm.Tuyên ba đó sẽ có hiệu lực khi Công ước bắt đầu có hiệu lực thực thi đối với giang sơn cóliên quan.

Vào bất lỳ thời gian nào kế tiếp mọituyên bố phạm vi vận dụng như vậy vẫn được tiến hành bằng một thông báo gửi choTổng thư ký phối hợp Quốc và sẽ có được hiệu lực tính từ lúc ngày sản phẩm công nghệ chín mươi sau ngàyTổng thư ký phối hợp Quốc dấn được thông báo đó, hoặc kể từ ngày Công mong bắtđầu có hiệu lực thực thi đối với nước nhà liên quan, lấy từ thời điểm ngày nào trong thời gian 2 ngày đóđến lờ đờ hơn.

Đối với những lãnh thổ ko nằm trongphạm vi vận dụng của Công ước này vào thời gian ký kết, phê chuẩn chỉnh hoặc gia nhập,mỗi quốc gia liên quan đã xem xét khả năng tiến hành quá trình cần thiết nhằm mởrộng việc áp dụng Công ước này tới những lãnh thổ đó, khi quan trọng do những lýdo Hiến pháp, thì tùy thuộc vào sự đồng ý của chính quyền của những lãnh thổ đó.

Điều 11.

Trong trường hòa hợp một tổ quốc liênbang hay nước nhà chưa nhất thể hoá thì áp dụng các điều khoản sau:

Đối với các pháp luật của Công ướcnày ở trong số lượng giới hạn thẩm quyền lập pháp của cơ quan ban ngành liên bang, các nghĩavụ của chính phủ nước nhà liên bang, trong chừng mực đó, đã như các nghĩa vụ của cácQuốc gia thành viên không phải là quốc gia liên bang.

Đối cùng với các luật pháp của Công ướcnày nằm trong giới hạn thẩm quyền lập pháp của các bang hoặc tỉnh thành viên màtheo khối hệ thống hiến pháp của liên bang, không tồn tại trách nhiệm lập pháp, bao gồm phủliên bang sẽ thông tin các pháp luật đó cho các cơ quan tất cả thẩm quyền thíchhợp của những bang hoặc tỉnh giấc thành viên, với một khuyến cáo tán thành, mộtcách mau chóng nhất.

Một non sông liên bang Thành viêncủa Công mong này, theo yêu mong của bất kỳ một đất nước thành viên khác gửi quaTổng thư ký phối hợp Quốc sẽ đưa ra một bạn dạng tường trình về lao lý và thựctiễn của liên bang và những đơn vị thành viên của chính mình liên quan tới hầu hết điềukhoản rõ ràng của Công cầu này, từ kia chỉ ra giới hạn hiệu lực của rất nhiều điềukhoản đó bằng chuyển động lập pháp hay vận động khác.

Điều 12.

Công cầu này sẽ có được hiệu lực vàongày lắp thêm chín mươi tiếp theo ngày cảm nhận văn khiếu nại phê chuẩn hoặc bắt đầu làm thứba.

Đối với mỗi tổ quốc phê chuẩnhoặc dấn mình vào Công ước này, sau thời điểm đã trao văn kiện phê chuẩn chỉnh hay gia nhập thứba.

Công ước sẽ sở hữu hiệu lực vào ngàythứ chín mươi sau khi trao văn kiện phê chuẩn chỉnh hoặc bắt đầu làm của non sông đó.

Điều 13.

Mọi đất nước thành viên có thể từbỏ Công cầu này bằng một văn bạn dạng thông báo gửi tặng Tổng thư ký phối hợp Quốc.Việc từ bỏ bỏ sẽ sở hữu hiệu lực sau đó 1 năm tính từ lúc ngày Tổng thư ký kết nhận được thôngbáo.

Mọi giang sơn đã tuyên tía hoặc thôngbáo theo Điều X có thể, vào mọi thời khắc sau đó, bằng thông báo gửi mang lại Tổngthư ký liên hợp Quốc, tuyên cha rằng Công ước này vẫn thôi vận dụng tới lãnh thổliên quan một năm sau ngày Tổng thư cam kết nhận được thông báo.

Công mong này sẽ thường xuyên áp dụngcho những quyết định trọng tài mà những thủ tục thừa nhận và thực hiện được bắt đầutrước khi việc từ bỏ bao gồm hiệu lực.

Điều 14.

Một quốc gia Thành viên ko cóquyền tận dụng Công mong này chống các nước nhà thành viên không giống trừ khi trong phạmvi cơ mà các đất nước đó từ ràng buộc để áp dụng Công ước.

Điều 15.

Tổng thư ký phối hợp Quốc sẽthông báo cho các giang sơn nêu sinh sống Điều VIII về:

Việc ký kết với phê chuẩn chỉnh theo ĐiềuVIII;

Việc gia nhập căn cứ vào ĐiềuIX;

Tuyên cha và các thông tin theo ĐiềuI, X, với XI;

Ngày tháng ban đầu có hiệu lực thực thi hiện hành củaCông ước này theo Điều XII;

Việc từ quăng quật và thông tin căn cứ theoĐiều XIII.

Điều 16.

Công cầu này sẽ được lưu trên phònglưu trữ của liên hợp Quốc, các bản tiếng Trung Quốc, Anh, Pháp, Nga và Tây BanNha đều có giá trị như nhau.

Xem thêm: Pr Là Viết Tắt Của Chữ Gì - Pr Có Nghĩa Là Gì Và Nghề Pr Là Làm Gì

Tổng thư ký phối hợp Quốc sẽ gửimột phiên bản sao có chứng thực của Công ước này đến các non sông nêu sinh hoạt Điều VIII.